Thông tin cần biết
Kênh truyền thông
Bản quyền thuộc về ngoctramtp
VỀ TÔI
Giai đoạn 0-6 định hình tính cách🌱 Giai đoạn 1: Mẫu giáo – Là chính mình một cách hồn nhiên
Khi còn là một đứa trẻ mẫu giáo, tôi sống đúng với mình mà không cần lý giải, không cần gọi tên.
Tôi là một đứa bé có chút nữ tính, yêu thích cái đẹp, thích chăm sóc mọi người và đặc biệt dễ bám theo những chị gái xinh đẹp mà tôi quý mến. Đồng thời, tôi cũng rất mê chơi các trò vận động: đá bóng, bắn bi, leo trèo – những trò chơi thường được mặc định là “của con trai”.
Người lớn thường bảo tôi: “Nó như con trai ấy”, nhưng với tôi, đó đơn giản là niềm vui khi được hoạt động và kết nối.
Tôi không nghĩ gì nhiều. Tôi không thấy mình khác biệt. Tôi chỉ được là chính mình – một cách hoàn toàn hồn nhiên và không lo sợ.
Sinh năm 1998, tôi lớn lên vào thời điểm mà bản dạng giới chưa phải là điều được nói đến rõ ràng, nhất là với trẻ nhỏ.
Nhưng trong vùng không lời đó, tôi đã sống trọn vẹn với bản thân – như mầm đầu tiên của bản sắc nở ra trong ánh sáng tự nhiên.
Giai đoạn 6-11 bộc lộ và bị đe dọa cô lập
Nơi sự hồn nhiên bị va đập lần đầu với hệ thống định kiến, nơi bản sắc tự nhiên bắt đầu bị đánh dấu, bị gán nhãn, bị xem là “lệch chuẩn”.🌿 Giai đoạn 2: Tiểu học – Lần đầu bị va đập và từ chối bản sắc
Bước vào tiểu học, tôi bắt đầu cảm nhận rõ hơn sự phân biệt giữa mình và “mọi người”.
Từ chỗ là một đứa trẻ hồn nhiên được yêu quý, tôi bắt đầu bị trêu chọc, gọi bằng những từ như “bê đê” khi vẫn giữ lối ăn mặc thoải mái và thân thiết tự nhiên với các bạn nam.
Đỉnh điểm là một lần, tôi viết một tờ giấy nhỏ truyền tay – “Tớ thích cậu” – cho một bạn nữ trong lớp. Cô giáo phát hiện, gọi phụ huynh, và giao lại tờ giấy cho bố tôi.
Gia đình không chỉ ngăn cấm mà còn đóng đinh tờ giấy lên tường như một lời cảnh cáo, như thể đánh dấu một “lỗi sai” không được lặp lại.
Dù vậy, tôi vẫn muốn sống thoải mái: chơi đùa với các bạn nam, sống thật với bản thân, dù sự dè bỉu đến từ một số bạn nữ và cả một số thầy cô.
Tôi học giỏi – điều đó vừa là điểm cộng, vừa là lý do để một số người thấy tôi “cần phải cư xử đúng mực hơn”, như họ nói.
Đồng thời, sóng gió trong gia đình bắt đầu nổi lên:
Mẹ tôi kiếm được nhiều tiền và dần trở thành trụ cột tài chính. Bố lui về chăm sóc gia đình – điều hiếm thấy và ít được chấp nhận trong xã hội lúc ấy.
Hai bên nội ngoại bắt đầu xung đột, phản đối, xem đây là một “sự đảo lộn trật tự” trong vai trò nam nữ.
Tôi sống giữa vùng va chạm đó – nơi mọi thứ tôi thể hiện, cả trong và ngoài gia đình, đều bị soi xét dưới lăng kính “không đúng chuẩn”.
Giai đoạn 11-15 giai đoạn thu mình và phản kháng trong thầm lặng
Điểm giao nhau của các lớp đau: cá nhân, gia đình, xã hội. Một giai đoạn mà tôi phải trưởng thành bất đắc dĩ, và cũng là lúc trái tim bắt đầu cứng cáp từ trong chính sự tổn thương.🌒 Giai đoạn 3: Trung học – Xáo trộn gia đình, thức tỉnh bản sắc, và gánh vai người nâng đỡ
Giai đoạn trung học là thời điểm xảy ra nhiều biến cố nhất trong tuổi thơ của tôi.
Mẹ sinh em gái thứ hai — nhưng thay vì là niềm vui, sự chào đời ấy lại trở thành lý do khiến mẹ tôi bị chỉ trích là “không làm tròn bổn phận” vì không sinh được con trai.
Trong khi đó, bố tôi — vốn đã mang trong mình sự tự ti khi mẹ thành công rực rỡ trong công việc bán hàng — bắt đầu tìm kiếm sự khẳng định bản ngã qua những cuộc chơi vô bổ và các mối quan hệ ngoài luồng.
Tôi trở thành chỗ dựa duy nhất của mẹ, là người ngồi cạnh khi bà khóc, là nơi bà dựa vào mỗi khi mệt nhoài sau những phiên chợ đêm, chợ đầu mối.
Dù mẹ là người bán hàng giỏi nhất, thành công nhất, nhưng nỗi lép vế vô hình về giới vẫn đè lên vai bà. Còn bố thì chìm trong mặc cảm và né tránh trách nhiệm gia đình, rút vào thế giới riêng đầy ích kỷ.
Trong bối cảnh đó, tôi bắt đầu nhận thức rõ hơn về bản dạng và xu hướng của mình. Nhưng sự lớn lên về nhận thức ấy không đi kèm với sự đón nhận.
Trái lại, ở môi trường học đường lớn hơn, sự kỳ thị càng rõ rệt — không chỉ từ bạn bè, mà từ chính thầy cô, những người lẽ ra nên làm gương.
Tôi từng chứng kiến những lời chỉ trích công khai, cay nghiệt, khi họ gọi những tình yêu đồng giới là “kỳ dị” hay “sai trái” ngay trên lớp học.
Khi ấy, tôi không còn được phép hồn nhiên như xưa. Tôi vừa phải gồng mình đỡ lấy mẹ, vừa phải giấu đi những phần chân thật của bản thân để không bị nghiền nát trong phán xét.
Giai đoạn 15 - 18 thu hồi và chấp nhận sâu sắc bản dạng cá nhân
Nơi mà tôi bắt đầu bứt phá ra khỏi vùng xám mù mịt của tổn thương, để chạm vào tri thức, khả năng, và cảm giác về bản thân mình như một thực thể độc lập. Nhưng cũng đồng thời là lúc cơn bão trong gia đình lên đến đỉnh điểm.🌗 Giai đoạn 4: Cấp 3 – Bứt phá tự học, tiếp xúc xã hội, và đối mặt với bệnh tình trầm trọng của mẹ
Cấp 3 là giai đoạn tôi bắt đầu có những bước bứt phá mạnh mẽ – không phải nhờ môi trường nhà trường, mà nhờ vào năng lực tự học và tiếp xúc với thế giới bên ngoài.
Tôi học tiếng Anh, tìm hiểu độc lập trên Internet về bản dạng, xu hướng tính dục, và dần gỡ bỏ dần nhãn “kỳ dị” từng bị gán lên mình.
Tôi tham gia vào các tổ chức giáo dục thiện nguyện có yếu tố quốc tế, làm trợ giảng bán thời gian tại một trung tâm nhỏ, và nhờ vậy, được tiếp xúc với nhiều tầng lớp xã hội khác nhau.
Các cuộc trò chuyện bằng tiếng Anh – cởi mở, đa chiều – trở thành nơi tôi được là chính mình nhiều hơn.
Tôi tự tin hơn, hiểu bản thân hơn, và bắt đầu thể hiện phần bản sắc ấy với một vài người bạn thân – những người tôi cảm thấy an toàn.
Thành tích học tập tốt khiến thầy cô bắt đầu “buông tha” cho tôi. Còn những lời xì xào từ bạn bè không còn ảnh hưởng đến tôi như trước.
Tôi chọn dời bản thân ra khỏi những phán xét cũ, và hướng tới những môi trường sống thật hơn.
Thế nhưng, trong khi tôi dần lớn lên bên ngoài, sự đổ vỡ trong gia đình lại càng trầm trọng hơn.
Mẹ tôi – sau nhiều lần phá thai khi thai nhi không phải là nam giới – sức khỏe suy kiệt.
Tình trạng trầm cảm của bà chuyển sang hưng cảm và hoang tưởng, với các đợt phát bệnh hỗn loạn hàng năm, đặc biệt từ tháng 8 đến tháng 11.
Tôi không chỉ là một học sinh đang mở cánh cửa ra với thế giới.
Tôi còn là người giữ mái nhà không sụp đổ.
Là người dọn từng đợt sóng cảm xúc khủng khiếp tràn ra từ mẹ,
Là người nén lại mọi hỗn loạn bên trong để đi tiếp, từng ngày.
Giai đoạn 18 - 22 tìm kiếm câu trả lời và thu thập đá quý
Cảm giác tìm đường trong vùng mù, vừa thể hiện một nỗ lực rất lớn để kết nối tri thức – trải nghiệm – và gốc rễ gia đình.🌄 Giai đoạn 5: Đại học – Tìm kiếm câu trả lời giữa tri thức, thiền định và đời sống
Tôi đăng ký vào một trường đại học về kinh tế nông nghiệp ở TP. Hồ Chí Minh – không phải vì đam mê, mà vì khao khát tìm ra một lời giải thực tế cho sinh kế gia đình, cho mẹ tôi – một người phụ nữ bán hàng số một về nông sản, từng rong ruổi khắp cả nước mà vẫn không tìm được sự an toàn bền vững.
Thế nhưng, sau một năm, tôi không tìm thấy câu trả lời. Chương trình học không chạm vào thực tế tôi đang mang trong tim.
Tôi bỏ học – không vì thất bại, mà vì bắt đầu chọn một lối đi khác để học hỏi.
Tôi tham gia các câu lạc bộ triết học và Phật pháp, trở thành trưởng nhóm, rồi làm thực tập sinh tại Trường Tuệ Đức, nơi giáo dục kết hợp triết lý nhà Phật.
Song song, tôi thực tập tại một công ty giáo dục hợp tác với Singapore, vận hành chương trình Tôi tài giỏi, bạn cũng thế.
Hai hướng đi song song – một thiền định, một truyền động lực – giúp tôi có một cái nhìn đa chiều giữa Đông và Tây, giữa tĩnh và động.
Sau đó, tôi dành gần một tháng sống trên núi, tham gia các khóa thiền dài ngày – như một cách tổng kết, nghỉ ngơi và đi vào bên trong sâu hơn.
Khi xuống núi, tôi mang theo tất cả những gì mình đã tích lũy: sự tĩnh lặng, cái nhìn đa chiều, và một khát khao tiếp tục sống thật.
Tôi tìm thấy một điểm chạm bất ngờ: triết lý cà phê.
Tôi làm việc tại một quán cà phê đặc sản ở quận 3, nơi tôi được tự do áp dụng những gì mình đã trải nghiệm – từ cách chạm vào khách hàng, cách kể chuyện, đến sự hiện diện trong từng giọt cà phê.
Mỗi khi Tết đến, tôi lại cảm thấy sự ngột ngạt khi trở về nhà, như một không gian quá chật cho những điều tôi đang mang theo.
Cho đến năm 2019, khi mẹ tôi đổ bệnh nặng và không ai còn có thể làm gì được.
Tôi bỏ lại công việc cà phê đang lên đà phát triển tại Sài Gòn, và quay về nhà – mang theo tất cả những gì tôi đã học, để đồng hành với mẹ từ một điểm sâu hơn.
Giai đoạn 22 - 25 xây dựng và định hình
Một bên là nỗi mệt mỏi khô héo vì cố gắng cứu, bên kia là sự sinh sôi lặng lẽ của hạt mầm: phân biệt giữa điều có thể kiểm soát và điều cần buông tay.🌋 Giai đoạn 6: Cực hạn chịu đựng, vào viện tâm thần và khởi đầu của hành trình mới
Sau khi về nhà năm 2019, tôi bước vào một giai đoạn mà sức chịu đựng của tôi bị đẩy đến cực điểm.
Mẹ tôi tái phát bệnh, với những đợt hưng cảm dữ dội, không còn chỉ là mất kiểm soát thông thường – mà là ném đồ sắc nhọn, có nguy cơ gây sát thương.
Trong hai tháng đó, tôi dốc hết mọi phương pháp từng học được, từ thiền, năng lượng, trị liệu, dinh dưỡng, điều tiết môi trường… để hỗ trợ mẹ.
Nhưng sự thật là: mọi thứ đều bất lực trước một cơn điên cuồng không còn giới hạn.
Tôi mệt mỏi đến mức khô héo, không còn nước trong cảm xúc để bật khóc.
Khi nhận ra tính mạng cả hai có thể bị đe dọa, tôi quyết định gọi người thân, và đưa mẹ vào Bệnh viện Tâm thần Trung ương 2 – Đồng Nai.
Tôi ở lại gần 2 tháng, trong vai trò người nhà bệnh nhân.
Ở đó, tôi chứng kiến cái chết, sự mong manh của nhân cách, và cả những tầng điên loạn không ai tưởng tượng nổi.
Đó là một “địa ngục sống”, nhưng cũng là khu học xá cuối cùng mà tôi cần để chạm tới cái thật – nơi không còn kỹ thuật hay triết lý nào che chắn nổi cho sự sống-con người đang sụp xuống từng giây.
Sau 2 tháng, mẹ tôi được cho về, với phác đồ điều trị từ xa và đơn thuốc định kỳ.
Tôi rời Đồng Nai, mang trong mình một phiên bản trần trụi của chính mình – không còn lý tưởng hóa, không còn cứu rỗi, chỉ còn sự hiện diện.
Tôi về lại Thanh Hóa, bắt đầu làm việc trong lĩnh vực giáo dục và đồng thời sáng lập Dot Project – một không gian kết nối những cá nhân tiên phong (elite) trong các lĩnh vực nông nghiệp, tâm lý, giáo dục.
Dot Project trở thành nền móng cho các mối quan hệ sâu sắc sau này, vì những người tôi kết nối thời điểm đó đều là người có ảnh hưởng và dẫn đầu trong lĩnh vực của mình.
Trong ba năm, tôi vừa duy trì mạng lưới, vừa dạy tại các trung tâm tiếng Anh, kết nối với doanh nghiệp, tổ chức câu lạc bộ…
Một mặt là sự hiện diện chuyên nghiệp, mặt khác là hành trình phục hồi âm thầm, từng chút một – sau một chặng dài quá sức.
Giai đoạn 25 - 28 cắm rễ và lan tỏa
🌱 Giai đoạn 7: Bản lề – Ra riêng, thiết lập ranh giới, và xây dựng thế giới của riêng mình
Sau những năm dài đồng hành cùng mẹ trong bệnh tật và rối loạn, tôi nhận ra một sự thật đau đớn:
Không phải mọi điều tốt đẹp mình mang đến đều được đón nhận.
Tôi bắt đầu thấy rõ sự cố chấp của mẹ với những niềm tin đã đầu độc bà suốt bao năm, và nhận ra mình không thể – và không cần – sống mãi trong vòng xoáy đó.
Tôi quyết định chuyển ra ngoài sống, đặt một ranh giới rõ ràng – không phải để cắt đứt, mà để giữ lại chính mình.
Đồng thời, tôi khao khát kiến tạo một thế giới mà tôi muốn sống trong đó – nơi có sự tỉnh thức, sự hiện diện, và không còn ai phải trả giá vì yêu thương một cách sai lạc.
Tôi bắt đầu chia sẻ hành trình cá nhân một cách công khai: viết bài, làm podcast, dẫn thiền, kết nối cộng đồng.
Trong suốt ba năm, tôi viết hơn 2000 bài viết, ghi âm hàng trăm giờ podcast, tổ chức các buổi thiền chung tại địa phương, và kết nối những người cùng tần số sống.
Từng chút một, tôi xây được một mạng lưới tin tưởng – nơi những gì tôi sống, chia sẻ và thực hành trở thành điểm tựa cho người khác.
Nhưng quan trọng hơn cả, tôi bắt đầu tin tưởng chính mình – tin vào những điều mình cảm được, nghĩ được, nói ra và tạo dựng.
Tôi không còn chỉ là người gánh chịu, mà trở thành người gieo hạt.
Giai đoạn hiện tại 28 + mùa tĩnh lặng thu hoạch🍂 Giai đoạn 8: Trưởng thành nội tâm – Gặt hái, buông bỏ và sống với sự chọn lọc
Đến hiện tại, tôi không còn cần phải nói quá nhiều về hành trình của mình.
Tôi đang sống trong chính nó – mỗi ngày.
Tôi có mạng lưới khách hàng tin tưởng, không vì hình ảnh, mà vì sự chạm thật trong từng phiên làm việc, từng cuộc trò chuyện, từng cảm nhận.
Tôi biết rõ mình đang đi cùng ai. Mỗi mối quan hệ, mỗi sự kết nối, đều được chắt lọc từ kinh nghiệm và trực giác đã được tôi tôi luyện bằng chính máu và nước mắt.
Quan trọng hơn, tôi đã học được cách rời bỏ những gì không còn thuộc về mình – không tiếc nuối, không gồng ép, chỉ là buông một cách nhẹ nhàng.
Tôi nhớ lại từng chút một những nguồn sức mạnh mà mình từng bỏ quên:
Những người bạn chân thành,
Những lần trao đổi giản dị nhưng sâu sắc,
Những lần “được thấy” – mà không cần phải giải thích.
Chính họ – dù không nhiều – giúp tôi cắm rễ sâu hơn vào thế giới mà tôi lựa chọn tin tưởng.
Một thế giới của kết nối thật, của chuyển hóa thật, và của ánh sáng không cần phô trương.
